Because I love your voice...

Share:
Anh. Một gã sinh viên mới ra trường, nhà cũng chẳng phải khá giả gì, đi làm được vài tháng trong một công ty cũng tạm gọi là tốt. Thế nhưng ước mơ nung nấu tuổi trẻ thôi thúc anh nghỉ việc và mở 1 công ty startup. Thời buổi giờ, vàng thau lẫn lộn, startup nghìn cái mở ra thì số tồn tại được chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhiều người nhìn anh với một cặp mắt ái ngại.
“Ừ thì cũng tốt đấy, thế nhưng có bền không?”
“Công việc thu nhập ổn định vẫn trên hết, chẳng mấy ai thành công với startup đâu mày à”
Mỗi lần nghe thế, anh chỉ biết cười cho qua chuyện, dẫu biết nhiều người không có niềm tin, nhưng anh vẫn tin bản thân mình làm được một điều gì đó khác đi và có ích cho xã hội. Và hơn hết là anh có niềm tin từ một người rất đặc biệt…
Cô. Một cô gái vẫn luôn ủng hộ anh từ những năm tháng cả hai còn học chung trên giảng đường Đại Học. Cái đêm hai đứa lần đầu hẹn hò nhau ở một quán cà phê nho nhỏ ven đường kiểu sinh viên, hay mở mấy ca khúc đang hit của giới trẻ, chứ chẳng phải không gian sang chảnh với nhạc giao hưởng du dương.
“Đố anh biết tên bài này là gì?”
“Anh chịu.”
“Chán thế. Mà thôi không biết cũng chẳng sao. Anh chỉ cần biết tên bài hát này là một trong những lý do em thích ở anh đấy”
Cô nháy mắt tinh nghịch. Anh ngồi lặng yên, không nói gì. Con gái phức tạp nhỉ! Như anh yêu cô có cần biết là vì điều gì đâu. Chỉ biết bình yên khi ở bên nhau giữa những âu lo cơm áo gạo tiền mà anh đang trăn trở ngoài kia. Thế là đủ.

---

“Ting…ting…”
Tiếng chuông báo tin nhắn làm anh giật mình tỉnh giấc, trở về với thực tại với đống vấn đề ngổn ngang trong công việc kinh doanh.
“Hai ngày rồi không thấy anh liên lạc? Thôi em chuẩn bị vào lớp đây. Good night!”
1h30 sáng. Tin nhắn của cô. Từ nửa vòng bên kia Trái Đất. Từ ngày cô xuất ngoại để học tiếp lên Thạc sĩ, còn anh lao vào vòng Rat Race mưu sinh luẩn quẩn, những tin nhắn cứ thế thưa thớt dần… Vội vã. Gọn lỏn. Lâu lâu thì chèn thêm mấy cái biểu tượng cảm xúc mặt khóc, mặt cười, trái tim… Lạnh lẽo và nhạt nhẽo vô cùng.
Startup của anh mở đã hơn một năm. Anh nhận ra thời gian của mình bị choán chỗ bởi hàng tá công việc không tên. Anh lại sắp đốt hết khoản tiền dành dụm được những tháng đi làm mà vẫn chưa có nổi một đồng doanh thu. Người quan tâm đến sản phẩm của anh cũng nhiều, thế nhưng họ cứ đến rồi đi. Như mới chiều nay, có một ông khách tình cờ biết được sản phẩm qua website của anh. Khách nhắn anh qua công cụ chat ngay trên website, rằng đây chính là sản phẩm ông đã tìm kiếm trong thời gian qua. Anh háo hức thầm mong đây sẽ là vị khách đầu tiên cho startup của mình. Nhưng, vẫn là chữ nhưng nghiệt ngã, hai bên nhắn qua nhắn lại cả nửa tiếng mà chẳng ai hiểu ý của nhau. Cuộc hội thoại kết thúc bằng câu “You waste my time!”
2 giờ sáng.
Không ngủ được, anh lang thang trên những con phố. Sài Gòn về đêm thật đẹp… nhưng lòng anh giờ đây trống trải lắm. Anh cất bước ngang qua những quán cà phê ven đường, những đôi trẻ giờ này vẫn đang ngồi tỉ tê tâm sự cùng nhau, nhưng trước đôi mắt anh những hình ảnh ấy đang quá đỗi nhạt nhoà. Mọi thứ dường như cứ chống lại anh. Cái hoài bão anh ấp ủ đang le lói những đốm lửa cuối cùng trước khi cháy hết năng lượng chờ ngày tắt lịm. Và có một thứ năng lượng vô hình khác cũng đang cạn kiệt dần, là niềm tin, là cảm giác bình yên anh có được từ người con gái năm nào…
Bất chợt một giai điệu quen thuộc vang lên từ một quán cà phê gần đó. Giai điệu này làm anh nhớ lại cái nháy mắt lém lỉnh của người con gái xinh đẹp đêm ấy: “Bài hát này là một trong những lý do em yêu anh!”. Nỗi nhớ của anh lúc ấy cứ da diết theo tiếng nhạc…
Anh ghé vào quán, mua một cốc cà phê. Lúc tính tiền, anh buột miệng hỏi:
“Cô ơi, cho tôi hỏi bài này tên gì vậy?”
Chẳng ai nghe rõ câu trả lời.
Trừ anh.
Đứng hình vài giây. Dường như có một thứ gì đó vừa ngộ ra trong anh. Anh tức tốc chạy về căn phòng nhỏ, bật laptop, và search miệt mài một từ khoá nào đó.
“Không phải!”
“Cũng không phải cái này!”
“Cái này không tiện!”
“Có cái nào khác đi thẳng trực tiếp luôn không nhỉ!”
...
Anh cứ lẩm bẩm như thế cho đến khi mệt lả và thiếp đi khi những tia nắng hồng cam rọi vào khung cửa sổ báo hiệu một sớm tinh mơ.
“Reeeeeeeeng!” Điện thoại anh báo có cuộc gọi. Đầu dây bên kia vang lên tiếng một vị khách. Ông này có vẻ hơi khó tính, thắc mắc rất nhiều về sản phẩm. Trao đổi hết 10 phút. Kết quả đổi lại là 1 cuộc hẹn để ký hợp đồng.
“Thành công rồi!” Anh khẽ reo lên. Ngày hôm ấy, có thêm 2 cuộc gọi từ 2 vị khách nữa. Kết quả tương tự. Anh nhìn lại trang web của mình. Khẽ mỉm cười. Anh biết mình vẫn còn một việc phải làm…

---

“Ting…ting…”
Màn hình điện thoại báo có tin nhắn của anh. Cô uể oải mở điện thoại, đầu đã hình dung sẵn mấy mẫu câu anh vẫn hay nhắn. Đôi mắt ngao ngán của cô lướt hờ hững trên từng con chữ. Yêu xa vốn luôn là một bài test hạng nặng cho những người yêu nhau.
Nhưng lần này thì khác.
“Vào đây nhé, anh có bất ngờ này dành cho em”
Có vẻ lạ, trong tin nhắn là đường link dẫn đến website startup của anh. “Lại đang vừa làm việc vừa nhắn tin cho mình rồi đây, chắc là gửi nhầm link”. Miệng lẩm bẩm thế nhưng cô vẫn thầm mong mình đã đoán sai.
Giao diện website hiện ra như bao lần cô đã thấy.
Một thoáng thất vọng vụt qua.
Ô kìa!
Phía dưới góc phải màn hình, cô chợt để ý thấy có một cái hình tròn tròn nho nhỏ, pop-up lên một khung chữ: “LET ME HEAR YOUR VOICE ♥” Cô tò mò click vào. Những tiếng “tút… tút…” vang lên. Nhưng cô còn nghe tiếng tim mình đập rõ hơn.

Phía dưới góc phải màn hình, cô chợt để ý thấy có một cái hình tròn tròn nho nhỏ, pop-up lên một khung chữ: “LET ME HEAR YOUR VOICE ♥”...


Cô áp điện thoại vào tai. Phía đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của một người con trai. Chất giọng trầm trầm khàn khàn chân chất đã lâu cô chưa được nghe lại. Tựa hồ thứ ánh nắng đậm đà của mùa xuân vừa xua đi cái lạnh giá nơi trái tim của người con gái ở chốn đất khách quê người những tháng cuối năm. Chao ôi, nhớ lắm! Đúng cái giọng ấy rồi, cái giọng đã làm con tim cô lạc nhịp từ giây phút đầu anh mở lời với cô dưới sân trường xưa.
“Anh vẫn còn nhớ bài hát ấy à?” – Tim cô vẫn không thôi thổn thức.
“Ừ, anh suýt quên. Anh tưởng chừng như đã đánh mất… Nhưng giờ thì… anh nhớ rồi. Từ giờ trở đi anh sẽ nhớ!”
Cô vẫn ở đây, vẫn luôn là thiên thần hộ mệnh của riêng anh, theo những cách bất ngờ nhất mà anh không thể ngờ tới. Anh nhớ lại đêm qua, từ khoá anh đã tìm là “Click-to-call”, và anh đã dừng lại trước cái tên: Gcalls.
- Viết cho những ngày mùa đông, Sài Gòn, 2017 -
(M.T)


Không có nhận xét nào